A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+

Trường ca Thường Xuân 2 (Cô Nguyễn Thị Hằng)

Ngày ấy, bây giờ mười năm rồi anh nhỉ ?

Thường Xuân 2 với bao nhiêu kỉ niệm,

Em tìm về kí ức ngày xưa

Em tìm về tình thương nỗi nhớ,

Em tìm về ghép lại thành thơ.

  

Anh còn nhớ, về trường ngày đó

Đường quanh co, khúc khuỷu khó đi,

Rừng rậm rạp, dân cư thưa thớt,

Anh bảo rằng "một vùng đất bỏ quên"..

Em rất nhớ, Thường Xuân 2 thuở ấy

Sáu phòng học, bao quanh là bãi mía với sình lầy

Không điện, nước, sân trường vẻn vẹn lối đi..

Học trò chưa đủ bốn trăm em,

Mười thầy cô, mười nhà sư phạm

Biết yêu thương, chịu đựng hi sinh,

Sáng dạy học, chiều cùng trò lao động,

San đồi cao, lấp sình lầy,

Đào mương rãnh ngăn dòng nước lũ,

Trồng cây xanh cho bóng mát mai sau...

Thầy và trò không quản chi mưa nắng,

Cùng đoàn kết hát bài ca vượt khó.

 

Anh lại nhớ, mười năm về trước

Cả trường chỉ có một bếp ăn

Bữa cơm tối, bên ánh đèn ấm cúng,

Chuyện râm ran, chuyện anh, chuyện tôi,

Chuyện lớp này có nhiều trò giỏi,

Lớp kia còn có đứa chưa ngoan,

Phải cùng nhau dìu dắt em hơn,

Rồi hối hả cùng nhau xem thời sự,

Văn phòng nhỏ, có ti vi hai màu đen trắng,

Xập xè điện lúc có lúc không,

Vẫn háo hức không một lời than vãn.

Khuya về bên trang giáo án,

Ánh đèn dầu không đủ sáng rộng hơn.

Gần bên nhau, gần hơn thế nữa,

Em không còn sợ tiếng Cú kêu đêm...

 

 

 

 

Thôi đừng kể những ngày vất vả

Hãy nhìn về vị thế hôm nay,

Thường Xuân 2, chuyển mình khởi sắc,

Sánh cùng trường chị, trường anh.

Nhà hai tầng khang trang, vững chãi,

Sân trường rộng toả bóng hàng cây,

Hoa bốn mùa khoe màu đua sắc,

Sân bóng chuyền, cầu lông, bóng đá,

Phòng bộ môn, thư viện, mạng lưới viễn thông

Không kém gì một trường kiểu mẫu,

Thường Xuân 2, niềm tự hào bao thế hệ

Cờ thi đua đơn vị đầu xuất sắc

Bằng khen của Bộ thật vẻ vang,

Bao thế hệ học trò đã tiếp bước lớn lên,

Từ mái trường Thường Xuân 2 yêu mến

Là bác sĩ, kỹ sư, là sinh viên đại học...

Mang nặng hành trang truyền thống trường ta,

Là tình yêu, là nỗi nhớ thiết tha.

Nhưng có thể không nơi nào có được,

Là tình người ấm áp yêu thương.

Gần ngàn học trò, hai mươi lăm lớp học,

Ngày đêm vượt khó hăng say,

Rèn đức luyện tài thành con ngoan trò giỏi.

Sáu mươi mốt cán bộ giáo viên, sáu mốt trái tim hồng,

Đang chung sức xây trường chuẩn quốc gia

Ghi thêm dày trang truyền thống Thường Xuân 2.

  

Đừng hỏi em suốt cuộc đời nhà giáo

Có nơi nào em yêu quý hơn đây?

Hãy nhìn vào đôi mắt thiết tha,

Em đã nói những điều em muốn nói

Ghép lại thành vần lưu mãi mai sau...


Tác giả: Cô giáo Nguyễn Thị Hằng (nguyên GV nhà trường)
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 0
Hôm qua : 21
Tháng 12 : 623
Năm 2018 : 7.293